Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Cảm nhận âm nhạc’ Category


Nữ thi sĩ Minh Đức Hoài Trinh được nhiều người ngưỡng mộ với hai bài thơ “Kiếp Nào Có Yêu Nhau” và “Đừng Bỏ Em Một Mình.” Đặc biệt, hai bài thơ này nổi tiếng hơn khi được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc. Ông đã đưa hai bài thơ lên một tầm cao mới, nhờ giai điệu trầm bổng, khát khao…

Tôi chỉ viết về bài “Đừng bỏ em một mình”. Đừng bỏ em một mình là lời của một cô gái chết khi còn rất trẻ. Bài hát như tâm tình oán than của cô gái khi nằm trong quan tài, từ những tiếng động lạnh người khi đóng nắp, đốt nhang, hạ huyệt… Ý niệm mãnh liệt nhất của cô xuyên suốt ca khúc chính là "Đừng bỏ em một mình" – cô không muốn những người còn sống bỏ cô lại trong nỗi cô đơn, không muốn mình bị chìm vào quên lãng trong ký ức của mọi người… Những khoảng trống dựng lên rợn ngợp. Em “một mình” rồi em lại đi về giữa “mông mênh, lênh đênh”. Lời ca nào phải về thiếu nữ bị người yêu rời bỏ, mà mãi đến giữa bài ta mới hay đó lại về một kẻ nữ chết đi nhưng hãy còn lưu luyến người thương, lưu luyến hơi ấm của anh cùng tình yêu anh dành cho ngày trước.

“Đừng bỏ em một mình

Đừng bỏ em một mình

Đường về nghĩa trang mông mênh

Đừng bỏ em

Đừng bỏ em một mình

Đừng bỏ em một mình

Đường về nghĩa trang lênh đênh

Đừng bỏ em

Đừng bỏ em một mình

Đừng bỏ em một mình

Cùng một lũ côn trùng

Rỉa rúc thân mình.”

Thân xác trước kia là vỏ bọc, là hơi ấm vốn ôm lấy linh hồn này khỏi sự lạnh lẽo, quạnh quẽ rợn ngợp của mùi tử khí nghĩa trang, vốn tách bạch linh hồn khỏi sự vô cùng đời đời kiếp kiếp và khỏi nỗi cô đơn trùng điệp cùng thời gian. Nhưng rồi thể xác trong mộ cũng sẽ chẳng còn, cô rồi sẽ lạc mãi trong không thời, quên lãng. Thứ “trần gian” còn lại nơi cô – hương liệu mà ca khúc tỏa ra khiến người đọc run hãi vì nào hay cõi âm lại quen thuộc và gần mình đến lạ- là tình yêu đôi lứa đi liền cùng ký ức, cùng nỗi niềm đơn độc.

“Lời nào đó lời nào đó

tiếng ân tình hay tiếng cầu kinh

nhạc nào đó nhạc nào đó

nhạc gọi người hay nhạc gọi hồn”

Linh hồn cô gái, em ở đâu, ranh giới thực-ảo nào cho em, em nhìn vào đâu: quá khứ hay hiện tại? Tiếng ân tình khi xưa nay hòa vào cùng những lời cầu kinh cho em – người quá cố. Nhạc kia réo rắt cũng đều dành cho em cả nhưng là nhạc cho người còn sống hay cho em, nay chỉ là ma nữ vấn vương? Nhạc ngày xưa em cùng anh thưởng, hay thứ nhạc dập dìu, chán nản, thiếu vắng sức sống từ đám ma? Em giờ là ai? Em giờ ở đâu? Anh ở đâu?

“Đừng bỏ em một mình

đừng bỏ em một mình

trời lạnh quá trời lạnh quá

sao đành bỏ em một mình

Đừng bỏ em một mình

đừng bỏ em một mình

chiều lộng gió chiều lộng gió

sao anh đành bỏ em”

Trời lạnh, gió lộng khiến thiên nhiên mang màu sắc u uất, khí trời cô đặc lại. Trời lạnh, gió lộng nhưng nào có bằng khắc khoải, đớn đau của cô gái khi bị bỏ lại riêng mình, bị rời xa nhưng không cách nào cứu hồi lại được chỉ vì cách trở sống – chết không phải thứ để vui đùa. Bài hát với những câu ca lặp đi lặp lại “đừng bỏ em một mình, đừng bỏ em một mình”, “sao anh đành bỏ em” đã đưa người nghe đứng giữa đất trời lạnh lẽo, gió thổi lồng lộng, chẳng khác nào đặt họ vào cùng nơi cô gái đang cất lời ai oán. Họ sẽ cảm thấy bị nỗi niềm cô gái bủa vây, đặc quạnh quanh mình khi lời cô như được gửi chung cùng với gió, cứ lặp mãi, vang vọng mãi, thốc mãi vào họ những luồng khí lạnh. Trong phút chốc, họ bước vào cõi vô chừng, rơi vào hun hút của không gian thời gian vốn chẳng dành cho người trần gian. Thế nên lắm người nghe bài hát thấy rùng rợn tâm can. Hoặc trong cuộc đời hữu hạn, trong sự hữu hạn của khả năng biểu lộ tâm tình, kẻ hãy còn sống khi nghe nhạc trở nên ám ảnh, hoang mang bởi chưa bao giờ họ đạt tới đáy thẳm. Con người, cùng sự sống của nó, cùng toàn bộ những gì nó có, nó là, quả lưng chừng, chênh vênh. Sống ở mãi khoảng giữa, nó chẳng hay một bước xuống thẳm sâu, một bước lên đỉnh cao chót vót cũng đưa đến một nhận thức, một cảm nhận mới về chính mình, một bản năng nghi hoặc những gì đang hiện hữu. Những cùng cực đỉnh điểm khiến con người đổi mới nhưng mấy ai dám dấn vào.

“Đừng lặng thinh đừng lặng thinh

với tiếng chày tiếng búa nện đinh

đừng tỏa hương đừng tỏa hương

khói hương vàng che khuất người thương”

Cô chẳng cần cứu chuộc, siêu thoát. Tiếng chày, tiếng búa, khói hương chẳng qua cũng chỉ là phù phiếm, chỉ là ước mong của người trần mắt thịt. Cô không ôm lấy mộng an nhiên, càng không cần lấy nỗi niềm kẻ khác. Cô chỉ cần nghe tiếng anh, chỉ cần nhìn thấy anh. Cô đơn, bất lực, đau thương càng dập dìu, lần lữa. Cô bảo anh nói đi mà anh nào cất tiếng, anh không còn nghe thấy lời cô. Cô không sở hữu được người thương nên cô bảo nhang khói vô tri vô giác đừng cháy nữa. Không cần lấy sự cầu khấn người đời nhưng cô gái vẫn mong mình được giải thoát:

“Đừng bỏ em một mình

đừng bỏ em một mình

một mồ trinh chênh vênh

chờ cỏ xanh

Đừng bỏ em một mình

đừng bỏ em một mình

vài ngàn đời sau nữa

vài ngàn đời sau nữa

vài ngàn đời sau nữa

ai mái tóc còn xanh.”

Chết khi còn mang cái nết trong sạch nên tự ví mình là mồ trinh. Lạc, “chênh vênh” giữa đôi bờ của đất trời vạn vật, của tình yêu vô vọng kiếp này, cô chẳng khát gì hơn ngoài “cỏ xanh” – đợi chờ để được siêu thoát, để được yêu thêm lần nữa. Nhưng đợi đến bao giờ, hay sẽ sợ người thương rời bỏ đến “vài ngàn đời” cùng tâm tư bỏ ngỏ “ai mái tóc còn xanh”? Cũng có thể đó là ước muốn của cô về một tình yêu sống mãi cùng thời gian. Thứ tình diết da, đằng đẵng nhưng cũng là đọa đày, quên không được thì cứ mang qua cùng đời người, kiếp số.

Cái hay toàn vẹn của bài ca chỉ đến khi người nghệ sĩ ngân nga hai đoạn cuối này. Trước đó chỉ là hoang mang của cô gái về bản thân hiện tại, về nơi chốn mình bị rơi vào. Trước đó chỉ là những níu kéo, cưỡng cầu, xót xa cùng cực đến độ thấm đẫm cả khí trời bằng nỗi u hoài tình yêu. Nhưng đau thương mãi rồi sẽ có ngày hóa thành thù hận, ở trong bóng tối mãi sẽ chẳng biết có ánh sáng ở đời. Thế nên khoảnh khắc linh hồn biết mong sự giải thoát cũng là lúc hi vọng được thắp lên dẫu rằng nỗi sợ bị lãng quên vẫn níu chặt.

Nếu không biết bài thơ gốc, mà chỉ nghe ca khúc này thôi thì đây quả là một bài hát tuyệt vời. Qua những chữ được nhạc sĩ lặp lại, nỗi đau như được dàn trải: “Đừng bỏ em một mình/ đừng bỏ em một mình/ trời lạnh quá trời lạnh quá/ sao đành bỏ em một mình.” Hay: “Chiều lộng gió chiều lộng gió/ sao anh đành bỏ em.”

Còn ở đoạn cao trào này, có những nốt cao như sự giằng xé nội tâm, nhưng vẫn là một nỗi đau chơi vơi, lăng đăng của một linh hồn đứng trên cao nhìn thân xác mình sắp tàn rữa: “Lời nào đó lời nào đó/ tiếng ân tình hay tiếng cầu kinh/ nhạc nào đó nhạc nào đó/ nhạc gọi người hay nhạc gọi hồn.”

Ở bài thơ gốc, trong bốn câu thơ đầu, nỗi đau dù nhẹ, nhưng đã thấm chuyện “tử-biệt, sinh-ly:” “Đừng bỏ em một mình/ Khi trăng về lạnh lẽo/ Khi chuông chùa u minh/ Chậm rãi tiếng cầu kinh.”

Bốn câu tiếp, nỗi đau bắt đầu mạnh dần: “Đừng bỏ em một mình/ Khi mưa chiều rào rạt/ Lũ chim buồn xơ xác/ Tìm nhau gục vào mình” và tăng cường độ: “Đừng bỏ em một mình/ Trời đất đang làm kinh/ Rừng xa quằn quại gió/ Thu buốt vết hồ tinh.”

Câu “Trời đất đang làm kinh” làm cho nỗi đau trở nên ai oán hơn, khiến đất trời cũng phải “trở mình nhỏ máu.” Cho đến những đoạn cuối: “Đừng bỏ em một mình/ Cho côn trùng rúc rỉa/ Cỏ dại phủ mộ trinh/ Cho bão tố bấp bênh.”

Nỗi đau trở nên kinh hoàng của người nằm dưới mộ sâu. Nó đặc quánh trong đầu óc, trong thân thể, tạo tiếng gào thét không thanh âm, tê buốt da thịt.

Sau đây là nguyên văn bài thơ:

Đừng Bỏ Em Một Mình

Tác giả: Minh Đức Hoài Trinh

Đừng bỏ em một mình
Khi trăng về lạnh lẽo
Khi chuông chùa u minh
Chậm rãi tiếng cầu kinh

Đừng bỏ em một mình
Khi mưa chiều rào rạt
Lũ chim buồn xơ xác
Tìm nhau gục vào mình

Đừng bỏ em một mình
Trời đất đang làm kinh
Rừng xa quằn quại gió
Thu buốt vết hồ tinh

Đừng bỏ em một mình
Đừng bắt em làm thinh
Cho em gào nức nở
Hòa đại dương mông mênh

Đừng bỏ em một mình
Biển đêm vời vợi quá
Bước chân đời nghiêng ngả
Vũ trụ vàng thênh thênh

Đừng bỏ em một mình
Môi vệ thần không linh
Tiếng thời gian rền rĩ
Đường nghĩa trang gập ghềnh

Đừng bỏ em một mình
Bắt em nghe tiếng búa
Tiếng búa nện vào đinh
Hòa trong tiếng u minh

Đừng bỏ em một mình
Bóng thuyền ma lênh đênh
Vòng hoa tang héo úa
Yêu quái vẫn vô tình

Đừng bỏ em một mình
Cho côn trùng rúc rỉa
Cỏ dại phủ mộ trinh
Cho bão tố bấp bênh

Đừng bỏ em một mình
Mấy ngàn năm sau nữa
Ai mái tóc còn xinh
Đừng bỏ em một mình

Advertisements

Read Full Post »


Anh Còn Nợ Em

 

Trong phòng khách nhà tôi có trang bị hệ thống giải trí. Mỗi khi thấy trống trải hay có bạn bè, tôi bật karaoke trên mạng để hát chơi. Cháu nội gái tôi lúc ấy mới 3 tuổi hay quấn quít bên ông nội. Khi thấy ông nội rãnh, bé đến bên nội khẽ nói: “Ông nội! Karaoke anh còn nợ em”. Nhiều lần tôi hát bài này với bạn bè nên có lẽ bé “nhập tâm”. Có lần chị Yến bạn của bà nội đến chơi, bà nội khoe bài hát “Anh Còn Nợ Em” và chị yêu cầu tôi hát. Khi tôi hát xong, chị nói bé nhìn suốt ông nội khi ông hát, mắt xoe tròn, môi nhép nhép theo tiết tấu. Với tâm hồn trẻ thơ, có lẽ bé chưa cảm nhận lời hay của bài hát nhưng có lẽ cảm nhận được giai điệu mượt mà, lắng đọng của bài hát qua tiếng ca của ông mình.
Mỗi người đều có cảm xúc riêng khi nghe bài hát “Anh còn nợ em”. Với tôi, đây là bài hát trữ tình, sâu lắng, lời thơ, tiếng nhạc hòa quyện vào nhau tạo nên sự trầm bỗng diệu kỳ. Mỗi lần nghe các từ “Anh còn nợ em”, tôi cảm thấy lòng mình sâu lắng, có điều gì đó buồn man mác, bởi tôi đã từng “nợ” rất nhiều: “Nợ” chưa làm tròn chữ hiếu. “Nợ”, chưa chu toàn với những người đã đi qua và “nợ”… Bài hát tuy buồn, nhưng tôi vẫn thường hay nghe và hay hát.
Thường có người nói với tôi: “Anh (chị) còn nợ em”. Đó là những lời nói chân tình, biểu lộ tình cảm, sự biết ơn, trân trọng với những gì tôi đã giúp. Nhưng tôi nghĩ những việc tôi đã làm và chia sẻ cho họ là việc nhỏ, không nên bận lòng “Ai đã nợ ai”. Với tuổi này, còn giúp được nhau, đó là niềm vui chung. Còn đối với tôi, chuyện “nợ nần” trong tình yêu là điều phải có. “Cô ấy” và tôi là những người nợ lẫn nhau – “Anh còn nợ em và em còn nợ tôi” – Nợ tình, nợ nghĩa, thương yêu, chiều chuộng để gia đình luôn hạnh phúc. Nợ trong tình yêu là trách nhiệm của trái tim, tấm lòng và tự nguyện.
Chắc chắn nhiều cặp tình nhân thích bài hát này! Chàng trai nào lại khờ dại đến độ từ chối nếu mà người yêu thầm thì bên tai: “Anh còn nợ em, nụ hôn vội vàng, nụ hôn vội vàng, nắng chói qua song, Anh còn nợ em, con tim bối rối, Con tim bối rối, Anh còn nợ em”. Nợ kiểu này được lồng vào với âm điệu yêu thương qua dòng nhạc của Anh Bằng thì còn gì bằng. Nhưng có lẽ cũng từ nguyên tác bài thơ nên xuyên suốt ca khúc, câu hát “Anh còn nợ em” đã dẫn dắt người nghe cùng tác giả tìm lại cuộc tình đánh mất còn lẩn khuất nơi nào đó trong trái tim mình…
Ngay từ tựa đề ca khúc đã thu hút sự tò mò vốn có của bất kỳ ai, và dĩ nhiên cũng đoán biết được đây là món nợ tình yêu…
Tôi nghe ca khúc này qua nhiều giọng hát, và cảm nhận rằng trong trái tim mỗi người đều “vương nợ”, và món nợ này nhiều hay ít đều được thể hiện chính trong tiếng hát – tiếng lòng của riêng mình!
Đó là một cuộc tình tan vỡ, chia ly phải chăng cả hai cùng có lỗi? Và khi thời gian đưa chúng ta xa dần những kỷ niệm ngọt ngào, khi hương ngày cũ phôi pha, bao giận hờn yêu thương lắng đọng như những vùng xoáy lặn sâu dưới đáy biển đời thì chính lúc đó vết thương mơ hồ thuở nào lại bừng lên cơn đau nhức nhối. Nhưng, anh còn nợ em những gì để anh mãi hoài vương vấn khi dòng đời đã chia hai người hai lối?!
Anh nợ em từ những “dấu vết” bình thường trong cuộc sống nơi chúng mình đã từng qua… Đó là chiếc ghế đá công viên dãi dầu mưa nắng những chiều tà giữ chúng mình bên nhau, vô tư ngắm sắc vàng của từng chiếc lá rơi, xòe tay đón hạt mưa tinh khiết, trong veo như mắt em ngày ấy.
Anh nợ em dòng thời gian êm đềm chở theo mình bao lời yêu say đắm, con sông mang ánh chiều rực nắng thêm hồng đôi má thắm duyên. Chúng mình cùng ngắm cánh chim tung bay tìm về tổ ấm, và mái tóc em xõa làn hương huyền hoặc quấn quýt hồn anh ngọt cả giấc mơ dài.
Anh nợ em ánh trăng vàng lặng thầm soi lối, mỉm cười nhìn anh vụng về lần đầu ghé đóa môi em, hai trái tim hòa nhịp rung ngân bối rối trong chiếc hôn dịu say ngơ ngác vội vàng…
Anh nợ em cuộc tình để suốt đời mang nỗi niềm đau đáu ngóng trông về phương ấy một câu hỏi chạnh lòng: Em có hạnh phúc không?! Dòng lệ đắng đêm chia tay ướt nhòe lời giã biệt, một lần đã trót quay lưng là một đời đành đánh mất nhau rồi!
Anh còn nợ em… Ca khúc như không bao giờ khép lại trong câu hát buồn mênh mông hòa cùng giai điệu tiếc nuối xót xa! Anh nợ Em cứa vào lòng ta vết thương xưa quắt quay, đớn đau như thế.
Tóm lại, bài hát tuy buồn, tôi vẫn thích nghe, nhất là các từ “Anh còn nợ em”, một âm điệu sâu sắc như tí tách gieo vào lòng người những lời nói dịu dàng, gợi nhớ: “Em còn nợ anh” – “Anh còn nợ em” – “Ta còn nợ người”. Đó là cách giúp tôi nhìn lại mình và biết cân nhắc hơn trong cuộc sống..
ANH CÒN YÊU EM (thơ của Phan Thành Tài)
Anh còn yêu em như rừng lửa cháy
Anh còn yêu em như ngày xưa ấy
Chiều xuống mờ sương
Cửa đóng rèm buông
Gối kề bên gối
Môi kề bên môi
Anh còn yêu em đường xanh ngực nở
Anh còn yêu em lồng tim rạn vỡ
Bạch đàn thâu đêm
Bạch đàn thâu đêm
Thầm thì tóc rũ
Anh còn yêu em
Anh còn yêu em chênh vênh mi buồn, chênh vênh mi buồn,
Anh còn yêu em nụ hôn sim tím, áo nhàu qua đêm,
Anh còn yêu em buồm trăng giương cánh khi biển chiều lên,
Ôi biển chiều lên sóng xa êm đềm, sóng xa êm đềm.
Anh còn yêu em ngời trong giọt máu,
Anh còn yêu em bờ vai mười sáu,
Cánh môi thơm mềm, nồng nàn hương ấm, anh còn yêu em.

Read Full Post »


Thơ Tình Cuối Mùa Thu
Có những thứ đi qua cuộc đời, nhẹ nhàng và bình yên, không dấu vết, không mảy may kỷ niệm. Có những điều đi qua cuộc đời để lại những dấu ấn thật đậm nét. Nhớ về những điều đó là nhớ về cả một quãng ngọt ngào nhất của cuộc đời. Bởi thế nên nó được ta gìn giữ như báu vật, ta nâng niu, trân trọng như chính cuộc đời ta. Đó là những bức thơ tình. Bài thơ: “Thơ tình cuối mùa thu” của Xuân Quỳnh chính là nơi cất giữ những kỷ niệm như thế. Tình yêu mãnh liệt và thủy chung của người phụ nữ đa cảm, đa tình. Mở đầu với câu chữ rất “thơ”:
“Cuối trời mây trắng bay, Lá vàng thưa thớt quá, Phải chăng lá về rừng, Mùa Thu đi cùng lá.”
Tại sao nhà thơ lại chọn thời điểm cuối mùa thu? Và tại sao cứ phải là Thơ tình cuối mùa thu? Phải chăng vì mùa thu là mùa đẹp nhất trong năm. Và tình yêu trong mùa thu cũng đẹp nên thơ và lãng mạn như chính cái mùa quyến rũ ấy. Và khi sang mùa đông thì tất cả vẻ nên thơ và lãng mạn sẽ qua đi, tất cả sẽ “theo mùa đi mãi”, lá sẽ về rừng, dòng nước sẽ trôi ra biển cả. Cho nên thơ tình làm vào độ cuối thu thì cảm xúc càng có dịp thăng hoa.
Cái sắc thái cuối thu trong bài thơ như chứa đựng những dự cảm rất tinh tế của tâm hồn người phụ nữ:
“Mùa thu ra biển cả, Theo dòng nước mênh mông, Mùa thu vàng hoa cúc, Chỉ còn anh và em”
Vẫn là lá vàng, mây trắng, hoa cúc vàng; những hình ảnh muôn thưở như một hằng số của mùa thu nhưng từ thơ của nhà thơ Xuân Quỳnh có sức lay động lớn bởi sự trong sáng, chân thành. Nhà thơ không ngần ngại “để lộ mình” trước độc giả mà thốt lên một thán từ: thưa thớt quá, rồi tự vấn mình: phải chăng lá về rừng… Chính vì trong sáng và chân thật nên người đọc dễ hòa cùng dòng cảm xúc của bài thơ.
Mùa thu cũ, phải chăng là những mùa thu đã trôi qua khi tình yêu của anh và em bắt đầu chớm nở và tha thiết.
Xuân Quỳnh viết bài thơ này khi chị không còn ở tuổi đôi mươi nữa. Chị đã trở thành người phụ nữ trải nghiệm mọi biến động của cuộc đời. Tình yêu trong bài thơ không phải là tình yêu còn tươi mới của tuổi đôi mươi, mà là tình yêu đã chín, đã nếm trải:
“Chỉ còn anh và em, Là của mùa Thu cũ, Chỉ còn anh và em, Cùng tình yêu ở lại…”
Lời thơ càng nồng nàn, thiết tha như dẫn dụ người nghe lạc vào một thế giới khác, trái tim đang yêu của người phụ nữ. Những thổn thức và rung động đầy tinh tế nơi Xuân Quỳnh đã bộc bạch được hết những nỗi niềm của phái nữ. Những cung bậc của tình yêu: rung động, xao xuyến, nhớ nhung, nồng nàn, lo âu, hoài nghi, buồn nhớ… tất cả đều được trải lòng trong thơ. Có lẽ cảm xúc mùa ùa về trong mỗi người đậm nét nhất vẫn là lúc chớm mùa. Mùa thu với hơi may lạnh như đem về vẻ trầm tư cho không gian và lòng người. Trong mỗi người, ai cũng có những cảm thức về thời gian.
Ca khúc Thư tình cuối mùa thu được nhạc sỹ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc từ bài Thơ tình cuối mùa thu của Xuân Quỳnh qua sự thể hiện của rất nhiều nghệ sĩ đã từng làm xao xuyến bao trái tim người nghe. Người ta vẫn nói thơ và nhạc là hai người bạn tâm giao, dựa vào nhau để tồn tại quả là không sai. Trong thơ cũng phải có nhạc và ca từ cho nhạc cũng phải đậm chất thơ.
Và có phải vậy chăng, khi sự kết hợp tuyệt vời giữa thơ và nhạc đã làm nên một Thư tình cuối mùa thu nồng nàn và say đắm, lôi cuốn người nghe qua nhiều thế hệ, vang ngân cùng năm tháng trên những cuộc tình? Và để hôm nay, một ngày chớm thu vọng lại đâu đây “Thư tình cuối mùa thu”. Ca từ và giọng hát ngọt ngào cùng âm điệu Bắc Bộ đầy mê hoặc kia có thể kéo người ta về vùng hồi ức, chợt thấy mình khác lạ như lâu lắm rồi mới được rung động sau những tháng ngày vô cảm trước bộn bề công việc.
Khúc dạo đầu với những tiếng đàn trong trẻo, dìu dặt, sau đó âm hưởng vang dần, gấp vội đưa người nghe vào một không gian trữ tình của nhạc và thơ:
“Cuối trời mây trắng bay, Lá vàng thưa thớt quá, Phải chăng lá về rừng, Mùa Thu đi cùng lá.”
Mỗi khi nghe giai điệu tha thiết, trữ tình của bài hát, lòng người lại có gì xốn xang, mỗi người lại thấy tình yêu thật đẹp, tình yêu có sức mạnh vượt qua mọi cơn bão tố và thác lũ, vượt qua giới hạn về thời gian và chiếm lĩnh mọi không gian. Nhịp điệu bài hát cứ gấp dần, cao dần rồi vút lên trong đoạn cao trào.
Điệp khúc: "Chỉ còn anh và em, cùng tình yêu ở lại" ngân nga xuyên suốt bài hát, tạo thành một sợi dây niềm tin son sắt… Và dẫu cả khi có những cuộc tình, những "người yêu mới" đến và đi giữa đời ta, thì vẫn mặc định vẹn nguyên còn mãi một mùa thu ở lại trong lòng nhau, mùa thu mà nơi tim anh và em đã ngân nga, giao hòa những yêu thương chân thành đích thực.
Âm điệu của bài hát bất ngờ vút lên, như một niềm tin, như một lời khẳng định về một quy luật của tình yêu: Đi qua những bão gió, vượt qua trăm ngàn thác lũ đời người, tình yêu sẽ trở nên đẹp diệu kỳ, nồng nàn và ý nghĩa hơn, để lòng ta thêm yêu thương, trân trọng nhau cùng những thủy chung vững bền. Và khẽ khàng hát lên khúc tình với mùa thu:
“Tình ta như hàng cây, Đã yên mùa bão gió, Tình ta như dòng sông, Đã yên ngày thác lũ, Thời gian như ngọn gió, Mùa đi cùng tháng năm, Tuổi theo mùa đi mãi, chỉ còn anh và em, Chỉ còn anh và em, Cùng tình yêu ở lại…”
Dù thời gian có trôi nhanh như gió, dù mùa có tiếp mùa trôi qua, dù tuổi trẻ cũng theo mùa trôi qua, nhưng tình yêu của anh và em vẫn ở lại. Nhà thơ khẳng định lại một lần nữa: "Chỉ còn anh và em. Cùng tình yêu ở lại"…
Cao trào của nhịp điệu cũng là cao trào của cảm xúc. Cảm xúc của nhà thơ Xuân Quỳnh như hòa quyện làm một với cao độ của nhạc điệu cũa Phan Huỳnh Điểu. Nhịp điệu đang khoan thai bỗng dần dần vút cao như một lời khẳng định đầy sức mạnh nơi trái tim phụ nữ đang yêu.
Hai câu thơ cuối bài thơ vang lên như một tiếng reo. Bài thơ dừng lại ở đấy. Tưởng như là đột ngột. Tưởng như là hụt hẫng. Nhưng không! Cái tiếng reo vui ấy kết lại bài thơ chính là khẳng định sự vĩnh cửu của tình yêu.
Tình yêu đã được tiếp nối giữa các thế hệ. Có thể thế hệ của “anh” và “em” đã qua đi, “tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại” nhưng có bao đôi trẻ yêu nhau sẽ gắn bó thủy chung và sắt son qua những mùa thu mới, những vùng heo may mới, tiếp nối tình yêu của anh và em
Hai câu kết thúc bài thơ tạo ra hai giá trị vĩnh cửu của tình yêu. Giá trị riêng và giá trị chung. Giá trị riêng chính là tình yêu của anh và em, dù có thể đã lùi vào quá khứ nhưng những gì anh giành cho em và em giành cho anh sẽ còn mãi qua những mùa thu. Giá trị chung là tình yêu của biết bao thế hệ, biết bao đôi lứa yêu nhau sẽ còn mãi. Với Thư tình cuối mùa thu thì tình yêu trên trái đất này là bất diệt.
Mùa Thu nào rồi cũng đi qua, để nhường bước lại cho mùa Đông đang tới…Ai đó ơi ! Xin hãy dừng chân, nán lại vài giây phút, để đọc chút tình thư cuối mùa còn vương này nhé…
Tôi nhớ có một nhà văn Nga từng nói đại ý: Một tác phẩm nghệ thuật chân chính nằm ngoài định luật của sự băng hoại, chỉ mình nó không thừa nhận cái chết…
THƯ TÌNH CUỐI MÙA THU, dù là thơ, hay là nhạc, thì chính nó không bao giờ băng hoại,mãi mãi sống với thời gian, và mùa thu cũng thế, không bao giờ chết…

Read Full Post »

Older Posts »

%d bloggers like this: