Feeds:
Bài viết
Bình luận

Than!


Than!
Từ trước tới giờ, khi gặp những oái quăm, trắc trở trong công việc hay trong đời sống, tôi cũng như bao người khác cứ hay than. Dù không than với ai cả mà tự than với chính mình. Mà cái sự đời cũng lạ kỳ: càng tự than thì càng khó chịu, càng mất ngủ. Gần đây tôi trãi nghiệm ra rằng: Than làm gì hả. Cái gì tới sẽ tới. Không tới có chờ mỏi cổ nó cũng chẳng đi ngang cho mình nhìn chứ đừng nói tới với mình. Giờ tôi không còn bận tâm đến than nửa.
Mà tôi ngẫm lại sự đời thấy cũng kỳ: người có tiền cũng than, không tiền cũng than. Người có hạnh phúc thì nhiều khi nhìn họ cũng đâu biết họ có hạnh phúc. Tôi nói tôi hạnh phúc người ta không tin, nói không hạnh phúc người ta cũng không tin!. Có đôi lúc mọi người thấy tôi cười mĩm một mình vì thực sự đời sống nhiều khi đưa đến tôi những trò oái quăm đến không tưởng. Khóc có được gì, tôi cười đại cho qua chuyện, cười xong rồi ngồi xuống suy nghĩ làm sao đối phó đến điên đầu nhưng có ai biết đâu. Nhiều khi không biết trong cơ thể tôi có chỗ nào toàn không khí mà tôi cứ cảm trong người một sự trống trải tới cùng cực. Muốn lấy ngay sự trống trải ra bằng được cho nó đỡ khắc khoải mà cũng phải bó tay ngồi chờ nó “quầng” mình chán rồi nó đi chứ biết làm sao.
Bây giờ ngẫm nghĩ tôi thấy tôi hoàn toàn không có một quyền lực nào, cứ chờ hết vận này, vận may kia. Thôi thì chỉ còn biết cám ơn một khắc an lành, một giây yên ấm, nó đến thì vui, nó không đến tôi chờ, sẽ chờ và chờ mãi.
Còn biết làm gì hơn với đời, nên tôi không còn than. Chỉ còn biết chờ an lành, chờ và chờ thôi.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, văn bản, thiên nhiên và ngoài trời

Advertisements

Ca Dao Cuối Hạ Xưa
Mùa hạ cũng là mùa mưa, hôm nay mưa nhiều, phố xá khuất màu trắng nhạt nhòa càng khiến những ai đang có tâm trạng buồn thêm buồn hơn. Tôi không có chuyện gì làm, ngồi nhìn mưa mà sao nghe buồn quá! Nhưng ngẫm nghĩ lại dù sao thì buồn vui gì rồi cũng thế. Cũng một ngày hai mươi bốn giờ của thời gian không chờ đợi ai. Những thời khắc cứ qua đi, nhịp tim cứ đập và tôi thì cứ quay cuồng với cuộc sống, với công việc, với gia đình. Không còn thời gian như tuổi đôi mươi để lang thang phố vắng, để mơ mộng hão huyền như nhìn hoa phượng thời áo trắng sân trường, thời vô tư nhạt nhòa kỷ niệm ấy vẫn thoải mái hơn những tháng ngày nhọc nhằn lo toan của tuổi này… Nhưng có ai như tôi? Với tôi cuối hạ chất chứa bao kỷ niệm không bao giờ gặp lại, nhạt nhòa mờ ảo trong miền ký ức nhớ để yêu thương… và đếm bao mùa hạ qua, thấm thía những ngày cuối hạ chập chờn khi nhìn cánh diều chao liệng cho nỗi nhớ tràn về… Nhớ tất cả niềm vui, nỗi buồn, đau thương và hạnh phúc mà cười giữa biển đời chìm khuất.
“Ngược thời gian, trở về quá khứ phút giây chạnh lòng
Bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu ân tình chỉ còn lại con số không
Ai thương ai rồi và ai quên nhau rồi
Trong suốt cuộc đời tương lai trả lời thôi….”
(Nhật Ký Đời Tôi của nhạc sĩ Thanh Sơn)
Thời trẻ của tôi không nhẹ nhàng như lời ca bay bổng mộng mơ của tháng hạ nắng cháy cùng nhành phượng đỏ; cũng chẳng đẹp như mùa xuân hoa lá tốt tươi, chẳng tuyệt vời như mùa thu rợp lá vàng rơi và khí trời mát dịu. Tôi có cảm giác thời trẻ của tôi dường như là mùa đông khốn khó, lạnh lẽo cô đơn, là những chuỗi ngày bôn ba sớm khuya ngụp lặn trong biển đời dầu dãi… nhìn thoáng qua đơn giản mà sao thách thức ngập tràn của những ngày dài ba mẹ dong ruỗi đường xa để tìm kiếm đồng bạc đắng, để thấy nụ cười con thơ rạng rỡ trong đêm mộng mị. Ba mẹ cố gắng để con tìm những bài toán, con chữ mà người đời gọi là kiến thức trang bị vào đời và đứa con đó là tôi lại tiếp tục đón những mùa hạ chất chồng thêm những câu ca dao lẻ loi mặn đắng.
Ừ! Thời gian qua nhanh, cuộc sống nghiệt ngã hay thoải mái gì thì cũng đã qua. Tóc tôi cũng đã bạc trắng, công việc nhẹ hơn nhưng bão tố phong ba vẫn dữ dội chỉ muốn nhấn chìm tôi chết ngạt trong đời cay đắng… Sự nguyền rủa, sự chà đạp của cuộc đời lên tôi gì thì cũng đến tận cùng! Cuối cùng nhìn lại, cuộc sống vẫn lung linh sắc màu, ngày đêm vẫn rõ rệt cho những câu ca dao dẫu có buồn thêm thì vẫn là ngày tháng dần trôi, trời vẫn mênh mông xanh thẳm một trời kỷ niệm đan xen nhọc nhằn khiến đêm về gieo mãi trong tôi cung bậc trầm nhói đau len lỏi đọa đày. Tôi vẫn cười tươi dấu mãi nỗi đau khắc nghiệt đời mình, nỗi đau của kiếp nạn chơi vơi khó hiểu.
Chợt nhớ lại ngày xưa, mùa hạ, khoảng thời gian ba tháng của một năm nóng bỏng bao điều khát vọng đã qua đi. Mười hai năm thời tiểu, trung học, mấy năm đại học khắc nghiệt đã nuốt mất tuổi thơ tôi. Rồi khi ra đời, chén cơm manh áo đã có lúc làm tôi quên hẳn những ngày hè gợi thương gợi nhớ ngày xưa đi học, quên béng những con đường mà bao năm mình vẫn mộng mơ, hẹn hò xa vắng để cùng ghi khắc câu ca dao:
“… tóc mai sợi vắn sợi dài,
Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm…”
Những thực tế thì chỉ đến thế mà thôi: Vì thời cuộc buộc thế hệ chúng tôi phải dừng lại ở ước mơ chưa trọn ấy, cho những khắc nghiệt chia xa khiến bao cuộc tình mãi trở thành kỷ niệm. Rồi thời gian qua mau, những bể dâu của cuộc đời nhấn chìm sự sống biết bao người, nhấn chìm ước mơ của thời tuổi trẻ mà cho đến tuổi già cũng chỉ còn lại là xa xôi nỗi nhớ. Câu “thương hoài ngàn năm” của lời ca dao ấy mãi mãi chỉ là lời ước cổ tích thời thơ dại chìm khuất ở lớp thế hệ chúng tôi có những cuộc tình không trọn vẹn. Chao ơi! mãi mãi mùa hè cứ đến rồi đi làm thấm đẫm nỗi nhớ để từng đêm về không ngủ và ngày một đầy thêm khắc khoải canh thâu, cho bất cứ ai sống hoài trong nỗi nhớ. Cuộc sống lạ lùng khó tưởng, chỉ khi nào nó đến rồi qua đi mới khiến người ta cảm nhận hình thù mờ ảo được gọi là nỗi nhớ.
Nơi tôi ở sau hơn nửa thế kỷ có nhiều đổi thay: Hào nhoáng, lung linh, ồn ào, náo nhiệt hơn, đường xá khang trang hơn, nhưng những con đường xưa vẫn khắc họa trong trí nhớ của tôi thời thơ trẻ nồng nàn, thời thanh xuân tuy ước mơ và kỷ niệm ngắn ngủi nhưng thấm đẫm điều ấm áp, để khi tuổi hoàng hôn tôi nhớ về những ngày xa lắc chìm khuất phương nào. Nhớ chỉ để thăng hoa thêm những lãng đãng cho đời đáng sống, cho ước mơ kéo dài dù biết là vô vọng lênh đênh.
Mỗi năm, mùa hạ lại đến rồi đi như những câu ca dao có từ nghìn đời luôn khắc khoải trong tôi bao điều sâu lắng. Thời buổi công nghệ, những trang mạng, những trò chơi cuốn hút giới trẻ hiện nay thì làm gì có những cuộc hẹn hò nơi đồng vắng, nhìn ngắm mây bay, nghe lời gió hát của thưở xa xôi cách nay mấy mươi năm của thế hệ già một thời xa vắng. Thời gian cứ vùn vụt trôi, tôi lại thêm một mùa hè lắng nghe mình thổn thức nhịp ca dao thưở ấy.
(Các bạn học ngày xưa tự tìm hình mình trong ảnh)


Lan Man Chuyện “Tình Đầu”
Con người sinh ra là để yêu, và ai rồi cũng sẽ có một tình yêu cho đời mình. Có những người trong đời phải trải qua vài ba mối tình mới tìm được một nửa đích thực của cuộc đời, lại có những người may mắn hơn khi cả đời duy nhất chỉ có một mối tình (tình đầu cũng là tình cuối: tình vĩnh viễn). Đó là những người được kề cạnh với một nửa cuộc đời – cũng là rung động đầu tiên… Tình đầu. Là khoảng thời gian yêu đương vô tư nhất của một đời người. Có thể đó không phải là người đầu tiên ta quen với danh xưng "người yêu". Nhưng họ là người đầu tiên ta THƯƠNG, là người đầu tiên ta muốn cùng nắm tay đi hết đoạn đường còn lại. Tình đầu. Là những thứ đầu tiên. Cái "nắm tay" đầu tiên, "cái khoác vai" đầu tiên, thậm chí là "nụ hôn má" xém ăn phạt đầu tiên. Và là cả "Yêu thật lòng" lần đầu tiên. Tình đầu. Là một sự tơ tưởng gần như ngốc nghếch về một người nào đó. Trong mắt ta, người đó luôn là số 1. Nào là "Người xinh đẹp nhất", "Người giỏi giang nhất", "Người thông minh nhất" hay là "Người hoàn hảo nhất". Nhưng rồi hầu như tất cả chúng ta đều trải qua những cảm xúc của cái thời còn vụng dại, non nớt của mối tình đầu tiên trong cuộc đời. Tình đầu. Là những cái đau lòng đầu tiên. Những cái đau nhỏ nhặt và đôi khi lãng xẹt. Nhưng khi ấy, ta vẫn thường mường tượng rằng đây là "nỗi đau khổ lớn nhất" ta từng phải gánh chịu. Tình đầu. Là những cái nhìn lén ngại ngùng nơi góc nhỏ. Là khi trong lớp hơn 40 đứa với hơn 40 âm điệu trầm bổng khác nhau. Nhưng ta chỉ lắng nghe mỗi giọng nói của một người, và đôi lúc lại khẽ cười vu vơ như tự kỉ. Tình đầu. Là khi con tim loạn nhịp đập hối hả nhưng ngoài miệng cứ ngại ngùng lặng thinh. Là bất kì lúc nào xuất hiện người ấy thì ta chỉ thấy hơi thở mình nóng dần lên và trong tai chỉ toàn tiếng tim đập. Tình đầu. Là đôi khi chẳng cần lấy một nụ hôn, những lời ngọt ngào, hay thậm chí chỉ một cái nắm tay nhẹ. Chỉ cần có một người im lặng đi phía sau ta, vậy mà ta lại nghĩ hai người sẽ ở bên nhau trọn đời.
Nếu để gợi về một việc gì đó trong mỗi người, hầu như ai cũng phải suy nghĩ ít nhiều để nhớ về tình đầu. Tình đầu nó kỳ diệu lắm, nó như một góc nhỏ rất đẹp trong trái tim ta, ta không sôi sục nhưng chưa từng ngủ yên. Nó luôn nhắc cho mỗi người về những kỷ niệm đẹp thời thơ dại ấy, khắc khoải mãi trong tim. Tình đầu có lẽ là mối tình đẹp nhất của một đời người, vì đó là mối tình mà cảm xúc khi yêu luôn trong sáng, chân thành nhất, không toan tính thiệt hơn. Vì thế những rung động của tình đầu cũng vô cùng giản dị, thô sơ và mộc mạc. Vậy nên, người ta vẫn thường nói với nhau: "Tình đầu dễ mấy có ai quên". Tình đầu đôi khi chỉ là một người đã đi xa, một người vội vã ngang đời rồi mang đi hết những ngọt lành, thương nhớ. Để người ở lại cứ nhìn theo đau đáu… Có người suốt đời mang theo theo mối tình đầu đó như mối tình khắc cốt ghi tâm của đời mình (dù sau này họ vẫn yêu, vẫn rung động, vẫn thủy chung với người đến sau). Với một số người, mối tình đầu, là người đầu tiên làm trái tim họ tan vỡ, và cũng có thể là người cuối cùng họ yêu. Để những người đến sau, chỉ biết loay hoay trong vòng quay của nghĩa cũ tình xưa, trong cái bóng dư thừa quá nhiều những nhớ nhung chỉ dành cho người trước. Để chỉ biết ước “giá mình đến đó sớm hơn…”
Tình đầu đơn giản là cái nắm tay vội, lúc vô tình chạm mặt hay bất cứ câu nói nào của đối tác cũng làm ta chú ý và cảm thấy thích thú. Một hành động nhỏ của đối tác cũng đủ làm tim ta rung lên, ngại ngùng và mỉm cười. Như một loại hương vị ngọt ngào, nhẹ nhàng mà ai cũng từng trải qua trước khi trở thành người – con người của cuộc sống hiện tại thực dụng và lo toan bộn bề này. Một số người khác, mối tình đầu lại là thứ gì đó mơ hồ, không đầu không cuối, không chát không chua. Không gọi được thành tên, lại càng không thể nắm bắt. Là thứ vừa gần vừa xa, khiến người ta lúc chống chếnh, bấp bênh, lúc lại thấy tim cũng run lên như được ai bóp chặt. Là không hứa hẹn, ước thề. Là cái nắm tay bẽn lẽn, ngượng ngùng; là cái nhìn trộm vụng về, chớp nhoáng. Là tất cả nhưng cũng chẳng là gì cả. Tình đầu, thường tới vội mà cũng phải đi nhanh. Người yêu đầu, thường vẹn toàn dẫu mấy lớp thời gian đã đi qua có muốn phủ mờ, che kín. Nhưng tình đầu vốn thường quá khó để quên. Nên từ đó về sau tình đầu vẫn sẽ là mối tình đẹp nhất. Thật nhẫn tâm nếu bắt ai đó buông bỏ ký ức về một chút tình xưa, về một thời xa vắng. Tình đầu là tình để nhớ, là thời bỡ ngỡ, thơ dại học cách yêu đương.
Tình đầu đẹp nhưng thử hỏi trong thế gian này, mấy ai có được diễm phúc tình đầu cũng là tình cuối. Vì tình yêu đầu đời thường nảy nở khi trái tim ta còn non dại, yêu trong sáng nên khi đối diện với những vấn đề lớn hơn trong cuộc đời thực, tình đầu cũng dễ thường vỡ tan. Khi đó, lại phải trải qua những cảm xúc đổ vỡ đầu tiên của đời người, cảm giác như tim mình như bị ai chặt ra làm trăm mảnh, niềm tin tròn đầy bỗng nhiên bị vỡ vụn. Dẫu tình đầu, hay tình cuối, dù tình đẹp hay không và hể yêu là phải đau, thế nhưng tình đầu là thứ mong manh mà ít ai trong chúng ta biết níu giữ, biết sửa chữa cho những sai lầm khiến tim tan vỡ. Khi đó, chúng ta sẽ phải trải qua cảm xúc đổ vỡ đầu tiên của đời người, khi mà tình yêu còn tha thiết, khi mà chúng ta biết ta đã bắt đầu yêu một ai đó da diết nhưng rồi ta lại phải chấp nhận mất nó, để rồi sau đó ta nghĩ rằng sẽ không còn ai khác thay thế tình đầu này nữa. Người ta vẫn thường nói với nhau: "Tình đầu có mấy ai quên được đâu". Cũng đúng thôi, bởi mấy ai được nếm trải cảm giác "tình đầu cũng là tình cuối", và ai rồi cũng sẽ khác, sẽ thay đổi, trưởng thành hơn trong chính cái cảm xúc mà ta đang nuôi dưỡng và lớn lên hằng ngày. Tất cả cảm xúc ấy là nền tảng để ta sẽ yêu, sẽ rung động, sẽ chung thủy sắc son với người kế tiếp, nhưng vẫn sẽ luôn mang theo mối tình trong sáng, chân thành, không tính toán của cái thuở đầu đời ấy.
Yêu thì sẽ đau. Nhưng mấy ai chấp nhận buông tay tình đầu? Khi còn yêu tình đầu tha thiết, chính bản thân cũng chấp mê bất ngộ mà nghĩ rằng cả đời này chẳng thể quên được con người này, ánh mắt này, nụ cười này. Nghĩ rằng cả đời này chắc không thể yêu ai khác ngoài người đó. Cho đến một ngày, bản thân nhận ra mình đã đặt tình cảm không đúng chỗ, không đúng người. Cho đến một ngày, nhận ra sự phản bội còn đắng hơn cả ly cà phê không đường, làm cho tim quá đau. Thế là buông. Xưa giờ có một quy luật bất biến, đau quá tất sẽ buông thôi!
Rồi thời gian trôi, mãi đến sau này, trưởng thành hơn một chút thì hiểu ra rằng: chia tay tình đầu cũng không thể làm trái tim ta ngừng yêu thương một người khác. Chỉ là khi còn yêu, bản thân cứ khư khư giữ mối hoài niệm đẹp đẽ về những rung động đầu đời mà không dám mở lòng với người khác. Về sau mới biết, buông tay tình đầu, chợt nhận ra và cảm ơn mối tình đã dạy ta cách yêu thương và cách chia xa, cách cảm thông và cách đớn đau. Nếu không có tình đầu thì đâu có thể có tình sau, vì thế buông tay tình đầu nghĩa là mở rộng lòng đón nhận người yêu thương đích thực của đời ta sau này. Nếu không có tình đầu, ta cũng không học được bài học phản bội, tổn thương và thứ tha. Buông tay tình đầu, cũng chẳng cần phải bận lòng vì những tổn thương của cuộc tình đó. Vì nhờ nó mà ta biết trân trọng và yêu thương người đến sau hơn. Buông tay tình đầu, ta nhận ra được nhiều điều mà cuộc sống đã dành tặng mình, dạy ta được nhiều điều về cảm xúc, biết yêu thương, biết chăm lo cho người khác, cho cả bản thân. Ta học được bài học cảm thông và cả những bài học mang sự đau đớn. Nếu không có tình đầu thì làm sao ta có thể lớn hơn cho những mối tình sau, buông tay chưa phải là mất tất cả, vì buông tay là ta đang cho tất cả một cơ hội mới.
Buông tay tình đầu, rồi sẽ có lúc thấy mối tình đó chỉ như cơn gió thoáng qua trong đời ta, nuôi dưỡng cảm xúc của ta lớn lên. Vì thế, cứ tin đi. Ai rồi cũng sẽ đổi thay. Buông tay tình đầu, nghĩa là đã thản nhiên mở lòng để nắm lấy một bàn tay khác…
Tình đầu có mấy ai quên được đâu! Buông tay tình đầu, điều mà ta không thể quên có lẽ là những khoảnh khắc dại khờ, những bài học hay, những niềm vui nỗi buồn, những nụ cười, những giọt nước mắt. Những mối tình đầu cứ thế sống mãi với thời gian, cho dù nhân vật chính đều đã tìm thấy một người để gọi tên hạnh phúc. Để mãi vẫn nhắc về nhau như một thời đẹp nhất, thời ai đó là tất cả của ai… Và rồi dù tình đầu hay tình cuối hãy cứ thản nhiên yêu, vì là mối tình nào cũng sẽ có những kỷ niệm đẹp…

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

%d bloggers like this: